
Nguồn CNBC.
Đồng rupee Ấn Độ đang chịu áp lực ngày càng lớn khi tiến triển trong thỏa thuận thương mại Mỹ–Ấn vẫn bế tắc, trong khi dòng vốn đầu tư nước ngoài liên tục rút ra khỏi thị trường. Tính từ đầu năm đến nay, rupee đã trở thành đồng tiền có hiệu suất kém nhất châu Á, phản ánh tâm lý thận trọng của giới đầu tư trước những bất ổn về thương mại và triển vọng tăng trưởng.
Theo dự báo của Nomura và S&P Global Market Intelligence, đồng rupee có thể giảm xuống mức 92 rupee/USD vào cuối tháng 3, so với mức giao dịch hiện tại quanh 89,6 rupee/USD. Triển vọng ổn định của đồng tiền này được cho là phụ thuộc lớn vào khả năng đạt được một thỏa thuận thương mại với Mỹ. Bà Hanna Luchnikava-Schorsch, Trưởng bộ phận kinh tế châu Á–Thái Bình Dương của S&P Global Market Intelligence, nhận định rupee hiện đang bị định giá thấp và có thể tiếp tục điều chỉnh cho đến khi xuất hiện tín hiệu rõ ràng hơn từ các cuộc đàm phán thương mại. S&P Global kỳ vọng hai bên có thể đạt được thỏa thuận trong vòng sáu tháng tới.
Ấn Độ hiện nằm trong nhóm các quốc gia chịu thuế quan cao nhất thế giới, với mức thuế lên tới 50%, thậm chí cao hơn cả Trung Quốc, khi các cuộc đàm phán với Washington kéo dài. Sau khi mức thuế cao có hiệu lực vào tháng 8, xuất khẩu của Ấn Độ sang Mỹ đã giảm gần 12% trong tháng 9 và 8,5% trong tháng 10, trước khi phục hồi mạnh mẽ trong tháng 11 với mức tăng 22,6%. Theo Sonal Varma, Kinh tế trưởng phụ trách Ấn Độ và châu Á (trừ Nhật Bản) của Nomura, rủi ro lớn nhất là Ấn Độ có thể đánh mất lợi thế trong quá trình dịch chuyển chuỗi cung ứng, đặc biệt đối với các doanh nghiệp phục vụ thị trường Mỹ, nếu tình trạng thuế quan cao kéo dài.
Tâm lý bi quan của nhà đầu tư nước ngoài là yếu tố then chốt gây sức ép lên đồng rupee. Dữ liệu từ NSDL cho thấy dòng vốn ròng đã rút hơn 10 tỷ USD khỏi các loại hình đầu tư tại Ấn Độ từ đầu năm đến nay, trong đó riêng thị trường chứng khoán ghi nhận gần 18 tỷ USD bị rút ròng tính đến ngày 19/12. Theo ông Somnath Mukherjee, Giám đốc đầu tư của ASK Private Wealth, nguyên nhân chính không đến từ thâm hụt tài khoản vãng lai – vốn được dự báo ở mức kiểm soát được 1%–1,5% GDP – mà từ sự đảo chiều của dòng vốn nước ngoài, và rupee sẽ còn chịu áp lực cho đến khi xu hướng này thay đổi.
Dù vậy, sự suy yếu của rupee cũng mang tính hai mặt. Một mặt, đồng tiền yếu hơn có thể hỗ trợ khả năng cạnh tranh của hàng xuất khẩu, trong khi lạm phát trong nước ở mức thấp giúp nền kinh tế hấp thụ phần nào tác động của lạm phát nhập khẩu. Mặt khác, sự mất giá kéo dài làm gia tăng rủi ro đối với chi phí nhập khẩu và tâm lý đầu tư. Trong bối cảnh đó, Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) – dù tái khẳng định để thị trường quyết định tỷ giá – được cho là đã can thiệp mạnh mẽ gần đây nhằm kiềm chế đà trượt giá của đồng rupee, cho thấy nhà chức trách vẫn đang nỗ lực ổn định thị trường tiền tệ giữa giai đoạn nhiều bất định.